Một bài văn ý nghĩa

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Một bài văn ý nghĩa

Bài gửi by xuanthuong on Thu Nov 12, 2009 12:29 am

Xin ba đừng cấm con học văn!
Đề bài:
" Thế kỉ XXI đâu chỉ cần học Toán, Ngoại ngữ, Tin học- xin ba đừng cấm con học văn!"
Bài làm:
Ba!
Chắc ba sẽ rất ngạc nhiên khi đọc những dòng này của con. Đứa con gái hằng ngày ba vẫn đưa đi học, vẫn yêu chiều, nâng niu, bỗng viết thư cho ba. Vâng, vì lúc này cả con, cả ba mẹ đều đang băn khoăn trong việc chọn cho con một môn chuyên, một khối học hợp lí ở trường THPT. Ba mẹ mong con thi vào chuyên Toán hay chuyên Anh- những môn học thời thượng và đảm bảo tương lai. Nhưng ba ơi, thế kỉ XXI đâu chỉ cần Toán, Ngoại ngữ, Tin học. Xin ba đừng cấm con học văn! Vì văn học, với con là niềm say mê lớn.
Con còn nhớ ba đã vui như thế nào khi nhận món quà sinh nhật là chiếc khăn tay con tự đan. Những mũi đan tuy thô mộc, vụng về nhưng nó chứa đựng cả tình yêu thương và sự kính trọng của con. Và mẹ cũng đã từng mỉm cười hạnh phúc khi một ngày làm việc mệt mỏi, trở về, thấy nhà đã sạch và mâm cơm đã sẵn sàng. Ba mẹ nói, ba mẹ rất vui khi thấy con trưởng thành từng ngày, có trách nhiệm với bản thân, biết quan tâm đến mọi người. Ba biết không? Đó là những dấu hiệu đầu tiên mà văn học, mà thầy giáo và những trang sách đã dạy cho con. Văn chương dẫn con vào một thế giới mà sự cho đi không đòi hỏi sự đáp lại. Văn chương chân chính dù ở thời đại nào cũng đè cao tình yêu thương, lòng nhân ái, sự công bằng. Học văn, con nhận thấy thế giới này sẽ đẹp hơn nhiều từ những điều giản dị: như nụ cười của mẹ hay niềm vui của ba.
Ba cùng con xem một chương trình truyền hình về con sông Đà. Ba đã rất ngạc nhiên khi con biết khá nhiều về một con sông xa lạ, những điều vượt khỏi tầm tay một cô bé 15 tuổi. Có gì đâu ba ơi! Văn học đã dạy con điều đó. Ba cứ đọc tùy bút Sông Đà của nhà văn Nguyễn Tuân sẽ thấy. Với văn học, con chỉ cần ngồi một mình trong phòng mà có thể đi khắp thế gian, quay về quá khứ, đến tương lai, trên trời hay xuống biển, bước vào thế giới cổ tích. Bới vì " sách mở ra trước mắt ta những chân trời mới", hay như một nhà tỉ phú từmg nói " Nếu không thể tặng cho con tấm vé máy bay, hãy đưa cho con một cuốn sách".
Ba mẹ mua cho con máy vi tính, nhà mình nối mạng Internet. Con có thể nói chuyện với những người bạn ở khắp năm châu. Nhưng thật kì lạ là những người nước ngoài lại thích ngôn ngữ Việt dù rằng " Phong ba bão táp không băng ngữ pháp Việt Nam". Học văn, yêu văn con càng trân trọng tiếng mẹ đẻ. Và dù rằng có thể lướt web, gõ bàn phím bằng mười đầu ngón tay, nhưng sẽ ra sao nếu con quên cách cầm bút? Quen với" chát" với e-mail rồi liệu sẽ còn ai viết những bài thơ, những là thư tình ngày xưa ba viết cho mẹ? Con yêu vô cùng những chữ o tròn, chữ ô đội mũ. Văn học đã dạy con biết yêu quý tiếng nói dân tộc mình, đất nước mình, vì đó là cội nguồn phải không ba?
Ba ơi! Vì sao ba thích học Toán? Vì sao ba yêu mẹ? Đó có phải là niềm say mê không? Với văn chương, con cũng có một niềm say mê lớn, niềm say mê không thể lí giải vì đâu. Chỉ biết khi học văn, đọc văn, con thấy sự thanh thản trong tâm hồn, thấy " yêu đời, yêu người và lớn hơn một chút".
Ba vẫn nói thế kỉ XXI hội nhập toàn cầu, Toán, Tin học, Ngoại ngữ quan trọng hơn bao giờ hết; văn chương không có tính ứng dụng, tương lai của con sẽ không chắc chắn. Ba khuyến khích con học Toán, Tin học , Ngoại ngữ. Con nghĩ ba đúng vì đó là những hành trang cần thiết của con người hiện đại. Không phủ nhận rằng học Toán thì tương lai của con sẽ ổn định hơn. Nhưng nếu thế, cả cuộc đời con sẽ phải gắn bó với thứ mà mình không yêu thích, không say mê, con sẽ buồn, sẽ sống nhạt nhẽo lắm đấy! Chắc chắn ba không muốn con sống mờ nhạt đơn điệu phải không ba?
Văn chương là sự yêu thích, là mơ ước của con. Ba có biết anh chàng ca sĩ mà con yêu thích không? Anh ấy học rất giỏi, từng làm lớp trưởng một lớp chuyên Hóa và đi du học ở Đức. Nhưng anh ấy yêu ca hát, và quyết định theo đuổi đến cùng ước mơ trở thành ca sĩ. Con muốn gữi lấy ước mơ của mình, sống cho chính ước mơ ấy, như con chim trong trong cuốn tioểu thuyết Tiếng chim hót trong bụi mận gai, thà chịu đau đớn để cất lên tiếng hót tuyệt diệu, khiến thượng đế cũng phải mỉm cười còn hơn suốt đời sống trong im lặng...
Ngày nay, cuộc sống con người cứ lao về phía trước. Dường như sự tĩnh lặng trong từng con chữ, sự sâu sắc của những trang văn có thể giúp con nhìn lại mình, có những khoảng bình yên trước khi bước tiếp. Trong cuộc sống, mọi loại văn bản, mọi thứ ngôn ngữ, mọi lời giao dịch cũng đều có cái gốc là tâm tư của con người, là văn chương đấy thôi?
Ba vẫn bảo con là đứa con gái quá nhạy cảm, quen được ba mẹ bao bọc. Nếu để con rời ba mẹ mà lại quá say mê trong thế giới văn chương thì con sẽ phải chịu nhiều sóng gió. Con biết, ba mẹ làm tất cả chỉ vì thưuơng con. Nhưng con gái bé bỏng của ba có thể nói rằng: nếu được sống với bản thân mình, với những thứ mình yêu, thì dẫu sóng gió cũng là hạnh phúc.
Ba còn nhớ không? Năm con học lớp 6, con trượt trong kì thi học sinh giỏi môn Toán, ba đã tặng con cuốn sách: Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ. Chưa bao giờ con lại thấy nhưng trang văn trong cuốn sách ấy kì diệu đến thế. Văn chương đã sưởi ấm nâng đỡ, cổ vũ con người. Con đã yêu văn từ ngày ấy...
Nhà thơ Nguyễn Công Trứ từng có câu:
Đã trót vướng vào duyên bút mực
Cả đời mang lấy số long đong
Con học văn đã lâu, ba mẹ có thấy con có chút " long đong " nào chưa nhỉ?
Còn con, con thấy mình lớn hơn, biết yêu thương, biết quan sát, biết lắng nghe và chia sẻ nhiều hơn. Ba đã từng nói, sự trưởng thành của con là niềm vui của ba mẹ.
Vậy ba ơi! Xin ba đừng cấm con học văn!
Trần Bích Ngọc ( Trương THPT chuyên Bắc Ninh)

xuanthuong

Tổng số bài gửi : 9
Join date : 08/10/2009

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết